TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

VICTORIA TRAN HUYNH – NGƯỜI GIEO NIỀM TIN GIỮA LÒNG OSLO

Oslo – thủ đô Nauy, nơi mùa đông kéo dài và bầu trời thường phủ sương mù.
Victoria Tran Huynh – chuyên gia tâm lý học, gốc Việt – đã và đang thắp sáng cuộc đời của nhiều người bằng sự lắng nghe, lòng kiên nhẫn và sự thấu hiểu hiếm có.
Ở tuổi ngoài 30, cô là một trong những chuyên gia hiếm hoi trong lĩnh vực tâm lý cộng đồng và tổng quát (samfunns- og allmennpsykologi) tại Na Uy có nguồn gốc thiểu số.


Và đồng thời là tiếng nói mạnh mẽ đấu tranh cho sự đa dạng văn hóa trong ngành nghề.
Victoria tốt nghiệp đại học chuyên ngành tâm lý học, trẻ nhất trường. Lúc ấy cô vừa tròn 24 tuổi.
Và sau khi tốt nghiệp đại học, cô học thêm 5 năm nữa để được cấp phép hành nghề chuyên sâu tại Na Uy với tư cách là một “Psykologspesialist” “chuyên gia tâm lý học.” Một danh hiệu đòi hỏi nhiều năm đào tạo và thực hành chuyên nghiệp.


Cô đã gây tiếng vang trong một bài viết trên tạp chí tâm lý học chuyên ngành. Victoria đã chia sẻ thẳng thắn về trải nghiệm là người thiểu số trong nghề. Bài viết không chỉ phản ánh sự chân thực trong hành trình nghề nghiệp mà còn mở ra một cuộc đối thoại cần thiết về phân biệt chủng tộc trong ngành tâm lý học.
Bên cạnh đó, Victoria còn cùng đồng nghiệp thực hiện chuyên luận về phương pháp tiếp cận tâm lý học cộng đồng trong môi trường giáo dục và xã hội. Được công bố trên Psykologi i Oslo kommune.
Bài nghiên cứu nhấn mạnh vai trò của tâm lý học, không chỉ trong phòng trị liệu mà còn trong việc xây dựng các mối quan hệ lành mạnh trong cộng đồng.


Tuy hoạt động trong ngành vốn thầm lặng, Victoria Tran Huynh được nhiều đồng nghiệp và bệnh nhân, đánh giá cao bởi sự lắng nghe sâu sắc. Sự tinh tế trong tiếp cận trị liệu, và lòng nhân ái.
Những ai từng được cô hỗ trợ đều ghi nhớ cảm giác “được nhìn thấy, được công nhận và được chữa lành.” Không phải bằng phép màu, mà bằng sự hiện diện đầy trân trọng.


Chân dung một chuyên gia – và một người gìn giữ lòng nhân hậu.
Victoria không chỉ đại diện cho thành công của người Việt tại nước ngoài. Mà còn là biểu tượng cho những giá trị nhân bản trong ngành tâm lý học hiện đại: Sự bao dung, tính đa văn hóa và lòng can đảm để nói ra điều đúng.
Trong bối cảnh thế giới ngày càng chú trọng đến sức khỏe tinh thần, sự hiện diện và đóng góp của những chuyên gia như Victoria là điều đáng quý.


Cô không chỉ giúp chữa lành, mà còn góp phần xây dựng một hệ sinh thái nghề nghiệp công bằng và đầy hy vọng cho thế hệ tiếp theo – nơi mọi giọng nói, mọi sắc tộc đều có cơ hội cất lên.
Bài viết – dựa trên dữ liệu công khai và tài liệu chuyên ngành.

Tiến sĩ, bác sĩ tâm lý: Victoria Tran Huynh

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3/2026

Có một điều rất lạ trong cuộc đời:

Người phụ nữ thường không nghĩ mình mạnh mẽ.

Họ chỉ nghĩ mình đang làm điều cần phải làm.

Họ dậy sớm hơn mọi người một chút.

Lo bữa ăn, lo công việc, lo cho gia đình, lo cho những người mình thương.

Có những ngày rất mệt.

Nhưng họ vẫn mỉm cười.

Không phải vì cuộc sống luôn dễ dàng.

Mà vì trong trái tim họ luôn có một nguồn dịu dàng bền bỉ.

Người ta thường nói phụ nữ là phái yếu.

Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, bạn sẽ thấy:

Chính họ là người

giữ cho nhiều mái nhà không đổ vỡ,

giữ cho nhiều đứa trẻ lớn lên trong yêu thương,

giữ cho cuộc đời vẫn còn chỗ cho sự bao dung.

Có những người phụ nữ đi qua chiến tranh.

Có những người đi qua nghèo khó.

Có những người đi qua những cuộc chia ly lặng lẽ.

Họ không kể nhiều về nỗi đau của mình.

Họ chỉ tiếp tục sống.

Tiếp tục yêu thương.

Tiếp tục hy vọng.

Và có lẽ đó chính là triết lý giản dị nhất của người phụ nữ:

Không cần phải chiến thắng cả thế giới.

Cần giữ được trái tim còn ấm.

Nhân Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8/3/2026

MH xin chúc tất cả qúy cô, dì, mợ, các chị em và tất cả phụ nữ:

Luôn bình an.

Luôn được yêu thương.

Và luôn giữ được ánh sáng dịu dàng trong trái tim mình.

Chúc mọi người luôn mạnh mẽ như ánh mặt trời.

Dịu dàng như cơn gió xuân, và luôn tìm thấy niềm vui trong chính hành trình mà bạn đang đi.

Bởi thế giới này

đẹp hơn rất nhiều

nhờ sự hiện diện của những người phụ nữ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHƠI CÂY KIỂNG CŨNG NHƯ SỐNG MỘT ĐỜI NGƯỜI

Người mới chơi cây kiểng thường hỏi:

“Làm sao cho cây mau đẹp?”

Câu hỏi ấy rất thật.

Bởi khi mới bắt đầu, ai cũng nhìn đời bằng đôi mắt thích kết quả nhanh:

Cây phải xanh sớm, dáng phải đẹp sớm, hoa phải nở sớm.

Nhưng người chơi kiểng lâu năm lại ít khi hỏi như vậy.

Họ hỏi những điều trầm hơn:

“Cây này chịu được bao nhiêu nắng?”

“Bộ rễ của nó ăn sâu tới đâu?”

“Chậu này thoát nước có tốt không?”

Bởi sau một thời gian đủ dài, người ta nhận ra:

Điều làm nên sức sống của một cái cây

không nằm ở vẻ đẹp trên cành,

mà nằm ở sức chịu đựng trong rễ.

Đời người cũng vậy.

Khi còn trẻ, người ta thường hỏi:

Làm sao để thành công nhanh hơn, làm sao để hơn người khác?

Nhưng sống đủ lâu rồi, câu hỏi ấy dần thay đổi.

Người ta bắt đầu tự hỏi:

Mình có thể đi qua bao nhiêu giông gió,

mà vẫn còn giữ được lòng mình nguyên vẹn?

Trong đời người chơi kiểng, hầu như ai cũng từng có một giai đoạn: Uốn cây quá tay.

Thấy cành còn mềm, nghĩ rằng uốn thêm một chút nữa sẽ đẹp hơn.

Thế rồi, có những lúc, cành gãy ra lúc nào không hay.

Đời người cũng vậy.

Có những lúc ta tưởng mình đang cố gắng hoàn thiện bản thân. Nhưng thật ra chỉ đang ép mình sống theo một dáng không thuộc về mình.

Chúng ta cố trở thành điều mà người khác mong đợi. Chúng ta cố uốn mình để làm hài lòng người khác.

Cho đến một ngày, trong lòng bỗng vang lên một tiếng “rắc” rất nhỏ, một vết gãy mà chỉ mình ta nghe thấy.

Lúc đó mới hiểu:

Không phải dáng nào đẹp cũng là dáng của mình.

Một cây kiểng muốn bền, trước hết phải có bộ rễ khỏe.

Người mới chơi kiểng thường chăm phần ngọn:

Lá xanh, hoa đẹp, dáng thế uốn lượn.

Người chơi kiểng lâu năm lại hay cúi xuống nhìn đất,

nhìn chậu, nhìn đường nước thoát.

Bởi họ biết:

Nếu rễ bị úng, cây có đẹp mấy rồi cũng sẽ tàn.

Con người cũng vậy.

Khi trẻ, ta thường lo xây dựng những thứ người khác nhìn thấy:

Danh tiếng, thành tựu, địa vị.

Nhưng đi qua nhiều năm tháng,

người ta mới hiểu rằng,

thứ giữ mình đứng vững trong đời

lại là những điều rất âm thầm:

Một thân thể còn khỏe,

một tâm hồn còn bình yên,

và một nơi để trở về,

khi mọi ồn ào ngoài kia đã tắt.

Có những cây cả năm không ra hoa.

Người mới chơi kiểng nhìn vào sẽ nghĩ:

Cây này chắc không tốt.

Nhưng người hiểu cây thì biết:

Không phải lúc nào cây cũng cần nở.

Có những mùa:

Cây chỉ đang lặng lẽ nuôi lại rễ,

nuôi lại thân,

chuẩn bị cho một mùa nở khác.

Đời người cũng vậy.

Có những giai đoạn ta tưởng mình đang đứng yên.

Không tiến nhanh hơn ai, không rực rỡ như ai.

Nhưng thật ra:

Đó có thể là một mùa hồi phục.

Một khoảng lặng cần thiết,

sau những năm tháng đã bị cuộc đời uốn cong quá nhiều.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BÊN HIÊN THU VÀNG

Cô là một người đàn bà hiện đại mà tinh tế, bước chậm qua phố đông người.
Dòng người cuộn chảy như nước, nhưng dáng cô vẫn ung dung, không vội.

Áo lụa khẽ bay theo nhịp gió thu, sắc màu trầm lắng như chính tâm hồn cô.
Đôi mắt sâu và tĩnh, tựa mặt hồ không gợn sóng. Nơi những được và mất, đã lắng xuống.

Cô đã từng đi qua đủ cả. Có những ngày tưởng như nắm được cả thế gian trong tay, cũng có những đêm một mình đối diện khoảng trống mênh ́mang. Nhưng rồi cô hiểu: Tất cả đều vô thường, như trăng khuyết soi nước — hiện đó mà không thể giữ.

Một buổi chiều thu, nắng nhạt như tơ. Cô đứng bên hiên nhà cũ, nơi gió thường ghé lại trước khi rời đi. Lá vàng rơi chậm, xoay một vòng rất khẽ rồi nằm yên trên nền gạch. Không gian yên đến mức có thể nghe được tiếng thời gian đang thở.
Trong khoảnh khắc ấy, một tình cảm xưa bỗng trở về. Không ồn ào, không nhói đau. Chỉ là một cái chạm rất nhẹ của ký ức — như mùi hương cũ thoảng qua rồi tan. Người ấy, những ngày ấy, từng là một phần sâu đậm trong đời cô. Nhưng giờ đây, khi nhớ lại, lòng chỉ còn sự biết ơn lặng lẽ.
Cô khép hờ đôi mắt, thầm đọc trong lòng một bài thơ, như đọc cho chính mình nghe:
Trần thế vô thường mây khứ lai.
Tình cảm phù vân chẳng níu ai.
Dạ nguyệt soi lòng, hồn tự tại.
Nhân gian trôi qua, bước nhẹ hoài.

Gió lay nhẹ chậu cúc bên hiên, vài cánh hoa rơi nghiêng trên tay áo. Cô mỉm cười. Không phải nụ cười của hạnh phúc rực rỡ, cũng chẳng là nụ cười của buồn đau — mà là nụ cười của người đã hiểu: Có những điều không cần nắm giữ vẫn đẹp trọn vẹn trong lòng.

Tiếng chuông chùa xa xa ngân lên, mỏng như sương, tan vào chiều thu đang xuống.
Cô mở cửa, bước vào trong, khép lại hiên nhà bằng một cử chỉ rất nhẹ.

Ngoài kia, lá vẫn rơi, mùa vẫn đổi, đời vẫn trôi theo cách của nó.
Còn cô —
đi tiếp giữa nhân gian,
không chống lại,
không níu kéo,
chỉ giữ cho mình một tâm hồn đủ rộng để an nhiên mà sống.

Bên hiên thu vàng,
một người đàn bà đã học được cách ở lại với chính mình — tự tại, rất đỗi người.

Tác Giả : Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY TRƯỢT TUYẾT VÀ CACAO NÓNG

Oscar & William

Buổi sáng Holmenkollen, Oslo mở ra bằng một khoảng trắng mênh mang. Tuyết phủ kín sườn đồi như một trang giấy chưa từng được viết, lặng im và nhẫn nại, chờ đợi những dấu vết đầu tiên của con người.

Hai anh em, Oscar 6 tuổi và William gần 3 tuổi đứng đó. Hai dáng nhỏ giữa mùa đông rộng lớn, như hai nét chấm câu vừa được đặt xuống đầu một câu chuyện dài.

Oscar trượt trước. Bước đi của cháu cẩn trọng, thân người hơi nghiêng, ánh mắt tập trung như thể đang học cách lắng nghe nhịp thở của tuyết.

William theo sau, chậm hơn, hồn nhiên hơn, tiếng cười vỡ ra trong gió lạnh.

Hai vệt trượt hiện lên song song, không hoàn toàn giống nhau, nhưng cùng hướng về phía trước, tựa như hai cuộc đời bắt đầu khác nhịp, song vẫn chung một mùa.

Rồi William ngã. Một cú ngã mềm, tuyết bắn lên như bụi thời gian.

Cháu nằm yên một lát, nhìn bầu trời xám nhạt, nơi những bông tuyết rơi xuống không vội vàng. Không quan tâm ai đứng hay ai ngã, William cười. Tiếng cười trong veo ấy làm cho cú ngã trở thành một phần tự nhiên của cuộc chơi, giống như sai lầm vốn là một phần của lớn lên.

Oscar quay lại. Không nói nhiều, chỉ đưa tay ra. Bàn tay nhỏ ấy nắm lấy bàn tay nhỏ kia của đứa em trai chưa đầy 3 tuổi. —một cử chỉ giản dị, nhưng chứa đựng điều mà đời người luôn cần: Sự hiện diện đúng lúc.

William đứng dậy. Trượt tiếp. Tuyết không xóa đi vệt ngã vừa rồi; nó giữ lại, như một lời nhắc khẽ rằng con đường nào cũng có chỗ chênh vênh.

Chiều muộn, gió lạnh dày hơn. Hai cháu trở vô quán nhỏ, nơi ánh sáng vàng và hơi ấm đang đợi sẵn.

Cacao nóng được rót ra, màu nâu sẫm, sóng sánh. Hơi nước bốc lên, mang theo mùi sô-cô-la ngọt ngào, làm dịu đi cái lạnh còn sót lại trên đầu ngón tay.

Oscar uống chậm, như thể đang suy nghĩ; William uống nhanh, để lại một vòng ria nâu trên môi—một dấu vết vui vẻ của tuổi thơ.

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi, và nhiều người vẫn đang trượt tuyết, bền bỉ và lặng lẽ.

Bên trong, hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, kể lại những đoạn trượt nhanh, những cú ngã buồn cười, những khoảnh khắc tưởng như rất nhỏ. Nhưng chính những khoảnh khắc ấy, khi được sưởi ấm bằng cacao và tiếng cười, lại trở thành ký ức dài lâu.

Có lẽ, ngày trượt tuyết không dạy các cháu cách đi thật nhanh.

Nó dạy cách ngã mà không sợ hãi, cách đứng dậy nhờ một bàn tay bên cạnh, và cách kết thúc một ngày lạnh bằng sự ấm áp giản đơn.

Và rồi, khi tuyết tan, những vệt trượt biến mất, chỉ còn lại trong lòng hai đứa trẻ—và trong ký ức của mùa đông—một trang giấy đã được viết nên bằng tình thương và niềm vui.

Và khi ngày trượt tuyết khép lại, người ta mới nhận ra: Điều quan trọng không nằm ở quãng dốc đã đi qua, mà ở cách ta đi cùng nhau trên quãng dốc ấy.

Oscar và William có thể trượt khác nhịp, ngã ở những chỗ khác nhau, nhưng mùa đông vẫn dành cho hai cháu cùng một bầu trời và cùng một lối về.

Đời người cũng vậy. Không ai đi thay được ai, nhưng ta có thể ở bên nhau đúng lúc—đưa ra một bàn tay khi người kia chênh vênh, chia sẻ một hơi ấm khi ngày trở lạnh.

Thành công rồi sẽ trôi qua như vệt trượt trên tuyết, nhưng sự tử tế thì ở lại, âm thầm, bền bỉ, như ký ức về cacao nóng trong một buổi chiều đông.

Nếu có một điều mùa đông muốn dạy, thì có lẽ đó là:

hãy cứ đi, cứ ngã, cứ đứng dậy—miễn là trên hành trình ấy, ta chưa từng để ai phải lạnh một mình.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐỜI NGƯỜI KHÔNG CẦN RỰC RỠ

Có những ngày, tôi ngồi nhìn dòng người hối hả trên phố, bỗng thấy đời mình như một chiếc lá nhỏ lặng lẽ trôi trên dòng sông mùa thu.

Người ta chạy theo ánh sáng rực rỡ của danh vọng, tiền bạc, hay những lời khen ngợi, nhưng liệu những thứ ấy có kéo dài hơn một khoảnh khắc?
Hay rồi cũng chỉ là bóng nắng thoảng qua, để lại trong tim một khoảng trống mênh mông?

Đời người, thực ra, không cần rực rỡ. Không cần mỗi ngày đều là lễ hội ánh sáng. Không cần mọi bước chân đều in dấu ấn rầm rộ.
Có những niềm vui lặng lẽ mới thực sự quý giá: Tiếng cười của trẻ con bên khung cửa sổ, mùi trà thơm khi sáng mai tỉnh giấc, hay nụ cười hiền từ của một người bạn đi qua cùng ta một đoạn đường đời.
Những khoảnh khắc giản đơn ấy, âm thầm, nhưng đủ để trái tim không cô đơn.

Rực rỡ bên ngoài là phù phiếm, nhưng ánh sáng bên trong thì không bao giờ tắt.
Ánh sáng ấy nằm ở sự chân thành, ở lòng tốt, ở những nỗ lực thầm lặng mà không ai chứng kiến.
Nó nằm trong cách ta sống trọn vẹn từng ngày, trong cách ta trân trọng và nâng niu những gì bình dị.

Đời người không cần rực rỡ. Chỉ cần sống chậm, sống thật, và biết rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là một cơn gió nhẹ qua mái tóc, một tách trà ấm, hay một nụ cười dâng tặng từ trái tim. Chính những điều nhỏ bé ấy tạo nên ánh sáng, tỏa ra từ tâm hồn, ấm áp và bền lâu hơn mọi ánh hào quang nhất thời.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

THẾ GIỚI TRONG MỘT KHOẢNH KHẮC

Thế giới hôm nay trôi như dòng sông lạ: Ồn ã, rối ren, nhưng luôn mang nhịp điệu riêng của nó. Thành phố chập choạng trong ánh đèn neon, tiếng còi xe rộn rã, tin nhắn nhảy múa trên màn hình.
Tất cả như nhắc nhở rằng con người đang chạy không ngừng, nhưng lại quên rằng chạy mãi không thể nào bắt kịp chính mình.

Có lẽ, chính sự vội vàng ấy đã khiến chúng ta quên đi những điều giản dị: Ánh nắng sớm mai trên mái nhà, hương hoa dại thoảng qua cửa sổ, tiếng chim đầu mùa hót trong bình minh.

Trong màn hình điện tử, chúng ta tìm kiếm kết nối, nhưng lại quên rằng kết nối thật sự không ở trong cú click hay chữ ký số, mà nằm trong ánh mắt, nụ cười và lòng trắc ẩn.
Có những khoảnh khắc hiếm hoi, khi bạn dừng lại và lắng nghe, thì thế giới bỗng nhiên dịu lại:
Gió thoảng qua nhành lá nhỏ.
Những vệt nắng trôi trên mái nhà cũ.
Con người đi qua nhau trong vô hình.
Nhưng một cái chạm nhẹ… đủ để nhớ đời.

Trong hỗn độn ấy, bạn nhận ra một triết lý giản đơn nhưng sâu sắc: Mọi thứ đều tạm bợ, chỉ có lòng trắc ẩn là vĩnh cửu.
Một cơn mưa rào, một bàn tay nâng đỡ, một lời hỏi thăm chân thành – tất cả đều tạo nên những nhịp sống có ý nghĩa.

Và nếu chúng ta biết giữ cho mình một khoảnh khắc lặng yên giữa thế giới náo nhiệt.
Bạn sẽ thấy rằng hạnh phúc không phải là đích đến xa xôi, mà là cách sống chậm lại, thở đều, và trân trọng từng giây phút hiện tại.
Ta đi qua đời nhau như những con sóng.
Có lúc vỗ bờ, có lúc tan biến vào biển.
Nhưng nếu giữ lại một thoáng yên lặng.
Ta vẫn thấy mặt trời mọc trong tim mình.

Công nghệ, đô thị, nhịp sống hối hả… tất cả đều là thử thách cho trái tim hiện đại.
Chúng ta cần học cách quan sát thay vì phán xét, lắng nghe thay vì đáp trả, và yêu thương ngay cả trong những khoảnh khắc nhỏ bé nhất.
Trong một thế giới luôn thay đổi, sự bình yên không đến từ bên ngoài, mà là từ bên trong.
Một giọt nắng rơi trên bàn tay.
Một nụ cười chợt hé trong dòng người.
Thế giới vẫn hỗn độn, vẫn xô bồ.
Trong trái tim, một vệt sáng – đủ ấm.
Bạn biết đấy: Giữa ồn ào, giữa hỗn loạn, vẫn có những khoảng lặng để hồi tưởng, để mỉm cười.
Để hiểu rằng mọi trải nghiệm – vui hay buồn – đều góp phần làm trái tim thêm rộng mở.
Và khi giữ được chút ánh sáng ấy, dù thế giới có đổi thay ra sao, chúng ta vẫn đứng vững, vẫn biết bình yên, vẫn biết sống – trọn vẹn, và dịu dàng.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM ĐI QUA NHỮNG HOÀNG HÔN RẤT CHẬM

Em đi qua những hoàng hôn rất chậm.
Gió lặng thầm ru bóng nắng bên hiên.
Từng chiếc lá cũng ngập ngừng rơi xuống.
Sợ lòng mình vỡ giữa những ưu phiền.

Em đi qua tháng năm dài lặng lẽ.
Những con đường vẫn níu bước chân quen.
Có lẽ anh cũng vẫn còn nhớ mãi.
Mảnh tình đầu chưa kịp gọi thành tên.

Em đi qua tháng năm dài thật khẽ.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Dẫu gió gọi… cũng chỉ là thoảng nhẹ.
Bởi lòng em đâu nỡ thả xót xa.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM ĐI QUA NHỮNG NGÀY MƯA RẤT NHẸ

Em đi qua những chiều mưa rất nhẹ.
Bước chân mềm trên phố nhỏ không anh.
Lá chạm đất buồn run theo gió khẽ.
Mưa giăng đầy như lạc giữa mong manh.

Em đi qua những hàng cây ướt lạnh.
Nghe lòng mình thổn thức một màu xưa.
Phố vẫn thế, chỉ lòng em trống vắng.
Tiếng mưa rơi hay tiếng gọi ngày mưa.

Em đi qua mùa thu buồn rất nhẹ.
Áo chưa phai màu kỷ niệm năm nào.
Có một thoáng mưa vô tình đọng lại.
Ướt mi mềm trong một giấc chiêm bao.

Em đi qua những ngày thương rất khẽ.
Giữ trong tim từng giọt nhớ không lời.
Dẫu chẳng nói, mưa buồn đâu có biết.
Rằng có người còn tiếc một thời xa…